Tận cùng nỗi đau của tuổi 23
Đi suốt một quãng đường dài, giờ nhìn lại những người mà mình từng cho là tất cả thì giờ củng chẵn còn ai bên cạnh nữa rồi. Tôi chỉ ước gì, thời gian trôi qua thật chậm để tôi còn biết lí do mấy người quên tôi là vì lí do gì? Nhớ lúc còn nhỏ, mình đã từng có rất nhiều người thân ở bên cạnh nào là ba mẹ, anh chị, bạn cùng lớp, bạn hàng xóm và vô vàn nhiều trò để chơi. Mãi đến khi bắt đầu lớn lên đi xa quê vào cái thành phố bao la chẵn hề quen biết ai, sau đó lại chạy đua với cuộc sống bộn bề trong cái cảnh sinh viên. Tưởng chừng như vào đây mình sẽ quen biết được nhiều bạn mới, nhưng thật hụt hẫn khi bước vào trường thấy ai củng nhìn mình bằng ánh mắt rất lạ lẫm và dường như là cái nhìn coi thường bởi lúc ấy tôi là 1 đứa quê lên ngay cả giọng phổ thông mình củng không biết nói, đến khi vào lớp mỗi lần thuyết trình là phải chấp nhận cái cảnh bọn nó cười và nhái lại..... còn tiếp