Có duyên ắt sẽ gặp
Trong cuộc đời, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người, nếu có duyên, sẽ đi cùng nhau một đoạn đường nhưng cuộc đời dài thế, có trăm ngàn ngã rẽ, kiểu gì cũng có người phải rẽ trước.
Và thế là mỗi người lại tiếp tục đi con đường của mình, có thể gặp lại ở một ngã rẽ nào đó, cũng có thể không bao giờ gặp nhau nữa.
Có những người, khi đi lướt qua nhau sẽ thành người xa lạ.
Nhưng mỗi cuộc gặp, mỗi đoạn đường và mỗi một người nào đó đến với ta đều có một ý nghĩa rất lớn dù là nhạt hay là sâu đậm thì đó vẫn là một cái duyên. Cho dù đó là người cùng ta chơi chung những trò chơi ngày thơ bé, cùng ăn chung một cái bánh nhỏ, cùng khóc vì mẹ mắng, cùng tay lấm mặt lấm cười vui, rồi lớn lên, mỗi đứa một chí hướng, một con đường, một ước mơ, rồi xa nhau và không bao giờ gặp lại.
Ngày bé những ước mơ trong trẻo thường giống nhau, lớn lên thì mỗi đứa một quan niệm sống, những gì bạn cho là hạnh phúc, với ta có thể là tầm thường, những gì ta theo đuổi, với bạn có thể là viển vông. Đi mãi, đi mãi, rồi quay nhìn lại, điều chung duy nhất chỉ là kí ức, kí ức lấm lem màu mực trên quần áo và nụ cười vỡ ra trong veo trưa hè…
Cho dù đó là người bạn thân thiết đã chia sẻ cùng ta những nước mắt, nụ cười của rung động đầu đời, để rồi vì một vài hiểu lầm mà xa dần nhau, mà không thể hiểu nhau, bên nhau thêm nữa. Người ta nói tình bạn của con gái giống như một quả bóng, nhìn thì rất đẹp, nhưng chỉ cần một cái gai nhỏ châm vào cũng đủ nổ tung.
Thế gian có gì là mãi mãi bền vững, huống chi hai con người vốn không chung gì cả ngoài cảm giác thân thiết, hiểu nhau, cảm thông. Đến khi không còn cảm giác đó nữa thì tình bạn tan vỡ và người ta rời xa nhau…
Cho dù đó là người bạn trai đầu tiên, mối tình đầu trong sáng và vụng dại, khi người ta yêu mà chỉ biết là yêu thôi. Tình cảm đó sẽ theo suốt cuộc đời, cho dù không nguyên vẹn. Giống như một chiếc bình pha lê đẹp nhưng mong manh, dễ vỡ, và tuổi trẻ với sự hiếu thắng, ngây thơ, thiếu sâu sắc đã làm nó vỡ thành ngàn giọt nước mắt, nhưng người ta gói ghém ngàn giọt long lanh ấy vào hành trang của mình và mang theo.
Mối tình đầu thiêng liêng đến nỗi, lúc đó, ai dám nói đó không phải là tình yêu thực sự, rằng mình không trân trọng, không sẵn sàng dâng hiến cả tuổi trẻ, cả cuộc đời cho nó, nhưng sau này khi bước vào những tình yêu khác, mới hiểu rằng lúc đó tình yêu đầu chưa đủ sâu sắc để ta hiến dâng, hi sinh. Đó chỉ là thứ tình cảm trong trẻo và đẹp đẽ như ban mai, như mùa xuân thôi. Nhưng cuộc đời còn có nắng sớm, mưa chiều, còn có mùa hạ rực rỡ, mùa thu dịu dàng, mùa đông lạnh giá…
Cho dù là người yêu, người cùng ta đốt cháy tim mình với đam mê, ngọt ngào, nhớ nhung, cay đắng. Có cô gái nào khi yêu không mong muốn được cùng nắm tay người yêu đi đến cuối con đường đời, nhưng không phải ai cũng có may mắn ấy.
Có những người trước khi gặp được người sẽ cùng mình đi đến chặng cuối cùng sẽ phải đi một mình rất lâu hoặc chia sẻ những đoạn đường ngắn với một vài người khác. Thế gian rộng lớn như vậy, có biết bao nhiêu người sẽ đến, biết ai là người xa lạ, ai sẽ cùng ta đi đến chặng cuối cùng? Có lẽ chỉ có định mệnh và sự nhạy cảm của con tim mới có thể trả lời, nhưng cả hai đôi khi cũng nhầm…
Cuộc đời dài như vậy, có trăm ngàn ngã rẽ, ắt sẽ có người phải rẽ trước. Có người chung đoạn đường dài, có người chia đoạn đường ngắn. Có người trở thành xa lạ, có người sẽ gặp lại nhau. Chưa đi đến cuối con đường cũng khó mà biết người đó có cùng ta mãi mãi? Nhưng con người dường như có một linh cảm khi gặp ai đó, rằng đó chính là người sẽ mãi đi cùng ta trên con đường đời thăm thẳm này…
Dù sao đi nữa, dù ngắn dù dài, dù thành xa lạ hay thân thiết, mỗi một người đến trong đời ta, đi chung với ta một chặng đường đều đáng trân trọng. Họ đã là một phần đời của ta.

Duyên phận con người có vẻ giốn như những chuyến hàng được vận chuyển qua các tiểu bang HOA KỲ, Một kiện hàng xuất phát từ nơi bắt đầu cho đến cái đích cuối cùng, phải đi qua nhiều trạm trung chuyển khác nhau, cũng như cuộc đời vây sẽ có những người đến , kẻ đi, Nếu anh chỉ là trạm trung chuyễn thì họ đến rồi họ ra đi< nếu anh la đích đến cuối cùng thì hai người sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi,
Trả lờiXóaĐáng tiếc, nào ai biết trước được bản thân mình là đích đến cuối cùng hay chỉ là 1 trạm dừng chân của người khác
Có bao giờ bạn tự hỏi bạn là gì? Hôm nay người ta có thể tâm sự, chia sẻ với bạn về những chuyện quá khứ của họ, chắc lòng tin đã có 1 phần
Vì nê đừng suy nghĩ nhiều về tương lai, Hãy sống tốt cho hiện tai
Vì về sau bất cứ trạm trung chuyển cũng sẽ trở thành điểm dừng chân cuối cùng của 1 người
Cuộc đời bạn bạn, đâu ai biết trước sẽ gần nhau đến bao giờ, có những người thoáng quá đời ta thật cuồng nhiệt, để lại bao nhiêu lời hứa hẹn rồi bổng phút chốc tan biết như bong bóng mưa. Mình từng trải qua cảm giác này, mấy thằng mượn tiền ta lúc mượn thì thân thiết hứa ngày trả ghê lắm, xong quỵt không thấy bóng dáng...dcm chúng nó, Thứ mất dại, trâu bò dê ngựa, thứ ôn binh hột vịt lộn, giun đất dế nhũi, con bọ hun lăng cức,gà mái heo nái, lợn mới áo cưới, chú chó vàng của Lão Hạc, Cái thứ ma giận quỷ hờn, ti vi tủ lạnh nội cơm điện bếp ga,....
Trả lờiXóa" lợn mới áo cưới," --> lợn cưới áo mới =]]]]]]]
XóaẮt hẳn chuyện tình yêu của bạn cũng lâm ly bi đát nhưng ẩn sau trong đó là cả một tình yêu mãnh liệt vì từ tình yêu bạn có thể suy qua tivi, tủ lạnh,..bạn thật sự là một người sống có hồn.. Tôi thích bạn
Cuộc đời dài hay ngắn là do bản thân mỗi người, nó giống như một cuốn sách mà chính ta là tác giả viết nên. Theo đó, nếu cuộc đời ta có nhiều trải nghiệm, nhiều thăng trầm thì cuốn sách này sẽ dày thêm và ngược lại.
Trả lờiXóaChúng ta đang sống trong một cộng đồng và dĩ nhiên sẽ gặp qua những người chưa từng gặp, quen biết với những người chưa từng quen, đôi khi là thân thiết với người mà trước đó ta nghĩ sẽ không bao giờ hòa hợp được, ... cuộc sống kì diệu như thế đấy!
Người ta thường có câu "có buổi tiệc nào mà không tàn, có niềm vui nào mà không tan", chúng ta không thể mãi mãi giữ lấy một điều gì đó giữa vòng xoáy của thời gian. Nên các bé à, hãy xem ngày hôm nay là một kí ức đẹp góp phần làm cho tuổi thanh xuân của mình thêm sống động và có cái…để nhớ về.
Khi ở mỗi độ tuổi khác nhau, chúng ta sẽ có những cảm nhận khác nhau, có pha một chút chững chạc, một chút trải nghiệm, một chút kinh nghiệm và một chút gì đó của những tổn thương đã từng. Nhưng các bạn ơi, đã bao giờ tự hỏi mục đích cuối cùng mà bạn sống là gì không? Các em có từng suy nghĩ đến ngày mình già đi, khi cô đơn nằm trên chiếc giường, nhìn ra ô cửa và kí ức tuổi trẻ tràn về, lúc ấy bạn sẽ muốn sống một cuộc đời như thế nào?!
Với tôi, một cô gái ở tuổi 23 chưa thể gọi là có kinh nghiệm gì nhiều, nhưng tôi đã từng trải qua những thứ tôi cho là tồi tệ nhất cho đến thời điểm hiện tại. Có khoảng thời gian tôi đã phải rất đau khổ vì những tổn thương sau nhiều trận chiến nội tâm.
Tôi phát hiện ra rằng mình sống … là để thực hiện ước mơ!
Khi chấp nhận và bắt đầu dấng thân vào con đường đã chọn, tôi mới cảm thấy mình đang sống.
Và cũng từ đó, hầu như mọi thứ khác đối với tôi đều không có gì là quá ghê gớm. Tôi có thể sống và thấy mình mất tất cả, nhưng tôi không thể sống nếu bản thân tôi mất đi ước mơ của mình.
Tôi tin bạn cũng vậy, cũng như những cuộc chia ly, nếu nó là cần thiết để đưa bạn đến gần với ước mơ của chính mình thì không có gì là tiếc nuối cả.
Bạn có thể khóc hàng giờ, có thể buồn nửa tháng, 1 tháng hay 1 năm, 2 năm … nhưng chắc chắn rồi một ngày nào đó bạn cũng sẽ quên.
Chúng ta gặp nhau là do duyên số, chúng ta có lướt qua nhau hay ở lại với nhau hay không là do con người, không phải ai xa lạ mà chính là chúng ta.
Bạn có quyền hi sinh vì một điều gì đó bạn cảm thấy xứng đáng, và chắc chắn bạn sẽ không biết được tương lai sẽ nhận về những gì, nhưng ít ra trong lòng của bạn cũng cảm thấy thoải mái hơn đúng không nào?
Tuổi trẻ, chúng ta có quyền lầm lỗi, có quyền bồng bột và có quyền dạy khờ, bạn không thể sống mà làm hài lòng tất cả, bạn chỉ cần làm hài lòng chính bản thân mình và những người bạn cho là xứng đáng.
Thay vì buồn bã cho những thứ đã qua và đang phải đối mặt, bạn có thể lắng lòng mình lại một chút, đứng lại một chút giữa dòng thời gian, nhưng hãy nhớ rằng đừng đứng quá lâu vì khi bạn đứng lại tức là bạn đang thụt lùi.
Hãy sống như thế nào để mỗi phút giây được trọn vẹn nhất và ngay cả khi cận kề cái chết, chính bản thân mình sẽ không cảm thấy hối tiếc bạn nhé!
Bạn viết ngắn lại dc không? nhìn dài quá làm biếng đọc.
XóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
XóaCuộc sống là những bài học giúp bạn trưởng thành hơn và chia ly cũng là một trong số đó…
Xóa